Hết lòng chăm chồng bị ung thư, anh vẫn mơ tưởng người phụ nữ khác

Vợ chồng tôi lấy nhau cách đây 5 năm. Khi đến với nhau, cả hai đều trải qua những mối tình sâu đậm với người cũ. Tôi cũng từng yêu một người trong 2 năm, vì nhiều lý do chúng tôi không đến được với nhau.

Dù vậy tôi vẫn cất giữ những năm tháng đó như kỷ niệm đẹp ở trong lòng để đến với người chồng hiện tại của mình. Suốt 5 năm lấy nhau và quãng thời gian tìm hiểu trước đó, tôi chưa một lần có lòng tơ tưởng đến ai khác ngoài anh. Lúc nào cũng nghĩ cho chồng con, vậy mà chồng tôi lại khác.

Trước khi kết hôn, anh yêu một cô gái 5 năm. Chị ta là người phụ nữ xinh đẹp, giỏi giang và gia đình có điều kiện. Dù đau lòng nhưng tôi phải thừa nhận chị ta là mẫu phụ nữ của bao người đàn ông mơ ước, trong đó có chồng tôi.

Hết lòng chăm chồng bị ung thư, anh vẫn mơ tưởng người phụ nữ khác - Ảnh 1.

Khỏi phải nói chồng tôi yêu chiều chị ta như thế nào. Qua lời kể của người thân, bạn bè của anh tôi được biết, thời yêu nhau, anh sống chết vì người con gái ấy. Nhưng gia cảnh chồng tôi chỉ ở mức trung bình nên nhà chị kia không đồng ý khi anh muốn làm đám cưới.

Cuối cùng, không vượt qua được sự cấm cản của gia đình nên họ chia tay. Chồng tôi nói, không lấy được chị ta, anh ở vậy cả đời. Thậm chí sau khi chị ta lấy chồng, anh cũng từ chối bao nhiêu cô gái khác. Để đến lúc mẹ anh ốm nặng, buộc anh phải lấy vợ cho bà yên lòng, anh mới đồng ý gặp mặt tôi.

Tôi chỉ biết chồng từng có người cũ nhưng không nghĩ họ lại sâu đậm như vậy. Chúng tôi kết hôn ngay sau đó trong sự ép uổng của gia đình anh.

Đã có gia đình mới, anh sống với tôi mà lòng vẫn nghĩ về người ta. Hình ảnh, tin nhắn tình cảm giữa hai người, anh lưu vào một file riêng trong máy tính mà không hề xóa. Anh vẫn có 2 tài khoản facebook, trong đó một tài khoản dùng để theo dõi mọi hoạt động trên mạng xã hội của chị ta.

Anh thực hiện mọi trách nhiệm của người chồng trong gia đình như cùng tôi xây nhà, sinh con đẻ cái, chăm sóc 2 bên nội ngoại… nhưng tôi biết anh không có tình cảm với tôi.

Tôi giận lắm, đưa con về nhà mẹ đẻ sống một thời gian. Nếu anh không thay đổi, tôi chắc chắn khó thể chung sống trọn đời với người chồng như vậy.

Nhưng nửa năm trước, gia đình tôi xảy ra biến cố. Mẹ chồng gọi điện báo tin chồng tôi bị ung thư, bà mong muốn tôi về giúp anh trong lúc nguy khó này.

Không chần chừ, tôi thu dọn quần áo về nhà luôn trong đêm. Dù sao anh cũng là bố của con tôi, dù sao chúng tôi cũng có nhiều năm tháng bên nhau…

Thời gian sau đó, tôi chăm sóc chồng bằng tất cả tình yêu thương của mình. Tôi còn xin nghỉ việc, theo anh ra Hà Nội để chăm anh. Con của chúng tôi phải gửi lại ông bà nội, ngoại, chỉ có 2 vợ chồng ‘chiến đấu’ ở bệnh viện.

Để có tiền chữa trị, tôi rút toàn bộ sổ tiết kiệm của vợ chồng ra. Trường hợp không đủ, tôi còn định cầm cố sổ đỏ, vay tiền lo cho chồng.

Thấy tôi quay về và chăm sóc, anh cảm động lắm. Anh nói, may mắn cả đời này là anh được gặp tôi. Tôi nghe vậy cũng vừa mừng vừa tủi khi nghĩ vì sự tận tâm của mình đã làm anh lay động.

Vậy mà tất cả chỉ là sự suy diễn của tôi. Trong một lần chồng tôi ngủ, tôi cầm điện thoại của anh. Anh vẫn tiếp tục nhắn tin cho người cũ. Trong tin nhắn họ còn hẹn gặp nhau. Khi cô ta từ chối vì sợ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình 2 bên thì anh trách móc, giận dỗi.

Anh nói rằng, kiếp này anh chỉ trọn lòng yêu cô ta, dù bao năm trôi qua anh vẫn nhớ nhung, thậm chí nay anh chẳng biết còn sống được bao lâu anh vẫn chỉ muốn được gặp cô ta lần cuối vậy mà cô ta lại bội bạc…

Tôi đọc những dòng đó một lần nữa như bị dao đâm thấu vào tim. Trải qua bao chuyện, tôi vẫn chỉ là người đứng ngoài cuộc đời anh. Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn ra đi nhưng nghĩ anh đang bệnh tật tôi lại mủi lòng.

Tôi thật sự bế tắc, xin các độc giả cho tôi lời khuyên.

Theo VietnamNet

Blog tâm sự

admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *